Ngày mới rồi, chả biết có đọc được không nhưng thôi cứ viết :))))
Hey, chào buổi tối. Chiều nay như thế nào? Có ổn không? Có gì mới không?
Thực ra trong blog này chỉ có t vs c biết nên nếu đọc được cũng chỉ có hai đứa chủ động vào nếu không share cho ai. T có thể nói luyên thuyên những gì t nghĩ và cũng không làm phiền cậu. Vì nếu cậu quan tâm thì có thể vào lại blog này lần nữa và thấy bài viết t luyên thuyên về đủ thứ chuyện trên đời. T không muốn tỏ ra để người khác phải cảm thấy thương hại nên nếu có ghét hay thực sự không muốn quan tâm t thì đừng vào đọc những bài viết này làm gì cả. Mà cũng tùy thôi cậu thích thì đọc cũng đâu cần quan tâm tới cảm xúc của người viết đúng không, vì chẳng ai rảnh đến mức mà ngồi đọc những thứ mà kẻ bất bình thường viết cả.
Bất bình thường :))) Tên này t dùng rất nhiều năm trước kia để nói về chính t. Luôn là người tỏ ra mọi thứ bình tĩnh đều ổn thi thoảng hơi bộc phát những thứ diên điên. Nhưng thực ra nếu cho t sống thực sự bản năng chắc t đã bị người ta cho vào trại lâu rồi. Vì là kẻ bất bình thường nên t sẽ nói những gì t nói dù chả biết c có đọc được không thôi kệ chả có mấy ai mà t luyên thuyên những chuyện linh tinh được. Vì thực tế t có rất nhiều người sẵn sàng giúp t thậm chí thực sự nhiều cực kì nhiều kể cả những người mới nói chuyện có một hai lần, Trong suốt hơn 6 năm t bắt đầu thay đổi tính cách thì cũng từng đấy năm t sẵn sàng lăn ra để giúp bất cứ ai bất cứ ai muốn giúp đỡ dù ít hay nhiều. Nên mới có chuyện t có rất nhiều bạn cực kì nhiều trên mọi lứa tuổi và khi cần họ sẽ có mặt nhưng t không muốn sự có mặt của họ đơn giản t chọn bạn kiểu khác người chơi cũng khác người nên rất hiếm ai t có thể kêu hay nói ra bản chất thực sự của bản thân mình cả. Còn chuyện t như thế nào thực sự có nhiều người biết nhưng mỗi người biết một chút, người biết t mới chia tay ny, người biết t đi gặp bác sĩ, người biết t phải dùng thuốc. Khi gộp tất cả lại mới thấy được một phần nào đó trong t.
T thường rất thích đọc blog c viết về t về Dũng hay Hạnh hay người c thích, biết vì sao không? Vì những bài viết đó níu được cảm xúc nguyên vẹn trong bản chất thật con người t. Nó mộng mơ, trẻ con cũng như một chút trải nghiệm trong cuộc sống. Giúp t cảm thấy ít ra có người giống mình một chút hơn là vẻ tỏ ra lạnh lùng, vô tâm hay tỏ ra là người có thể lo toan hay gì đi nữa nó cũng cố để hoàn hoản theo một cách nào đó. Đơn giản t muốn làm những gì t nghĩ t sẽ được viết ở đây nói ở đây những gì người ngoài chả bao giờ kể và có thể có ít nhất 1 người sẽ xem or không. Cũng chả sao cả vì chả mấy khi mình được làm người mình muốn được làm một thằng điên đúng nghĩa chả vướng bận gì cả đơn giản điên theo cách của chính mình. Đơn giản là được điên...
Cảm ơn c đã cho t một chút hy vọng vì nếu c không cho t hy vọng chắc sẽ khó khăn nữa sẽ đến quanh t, dù biết vì sao mình cũng sẽ vượt qua thôi. Biết vì sao không? Vì t không đơn giản và bình thường đến mức trải qua từng đấy chuyện mà vẫn đi đến ngày hôm nay. T không tài giỏi nhưng cũng không tầm thường chỉ đơn giản là mệt rồi, mỏi rồi... Nếu c không cho t hy vọng, t vẫn sẽ cố và đứng lên như bao lần và sẽ vượt qua mọi thứ mọi khó khăn có thể đến vì t biết t sẽ làm được và còn thành công hơn nữa và đi xa hơn bao giờ hết. Chỉ đơn giản t tự hãm bản thân lại để tìm kiếm thứ gì t đã mất từ rất lâu trước kia thứ gì nhỉ :)))
Cảm ơn c đã giúp ngày hôm nay của t dễ dàng hơn so với mọi ngày hơn một chút, t được trò chuyện với c dù chỉ là cuộc đối thoại ngắn. Nếu có ngày đó t sẽ làm ngày đó đến nhanh nhất có thể. Vì với t không gì là không thể.... Nhưng nếu c chỉ thương hại và nói như vậy để động viên t, thì thật sự tồi tệ. Tồi tệ lắm ... Ít nhất hôm nay t đã chấp nhận những giải pháp cải thiện cuộc sống của t để mong rằng không để mất đi 1 chút cảm xúc gì là nguyên bản nhất... Thực sự cảm ơn c!!!
T biết trước kia c từng rất ghét và hận t hay bây giờ ntn thì t cũng không rõ nữa. Nhưng nếu có khó khăn gì thì cố gắng nhé, nếu cần cái thùng rác thì t luôn sẵn sàng vì thằng điên không thể chia sẻ được gì ít nhất nó còn có thể lắng nghe. T sẽ kéo ngày đó tới nhanh nhất có thể nếu đó là sự thật vì t vẫn luôn tin ngày đó sẽ đến. T sẽ luyên thuyên nhiều ở đây không phải nhất kí mà là những gì t có thể kể đối với người bạn mà t thực sự coi trọng, dù c có đọc được hay không! Khó nhỉ, vì c ghét t lắm đúng không. Nhưng nếu cần hãy cứ gọi nhé!
Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019
Thứ Năm, 9 tháng 5, 2019
Hey, chào cậu. T mong khi đọc được những thứ này t hy vọng chỉ có c vs t biết or nếu không muốn đọc c có thể tắt đi cũng đk!!! Thực ra t suy nghĩ rất nhiều, thực sự rất nhiều để xem có nên gửi cho cậu hay không; vì vốn sau hơn 2 năm mọi chuyện với cậu chắc có lẽ đã bình thường và đã quên rồi. T không muốn gợi lại hay muốn cuộc sống cậu lại xáo trộn về những điều đó nữa. Sẽ thực sự rất ác nếu như t lại khuấy vào những thứ c đã quên rồi. Nhưng t xin lỗi, t chắc chịu hết nổi rồi. Không phải vì chuyện ba người mà là chuyện t có thể mất thêm một người bạn khác. Hơn 2 năm qua mọi chuyện với t vẫn như thể mới xảy ra, nó ám ảnh thực sự rất nhiều. Và t sống với nỗi ám ảnh đó thực sự chả mấy vui vẻ là t lại để mất thêm một người bạn t thực sự coi trọng. Khoảng 5 năm trước t có quen một chị sinh năm 96 tên là Yến ngày đó khi quen chị cũng là thời gian t gặp khủng hoảng nặng nhất tính từ trước cho tới thời điểm đó, chị đã thực sự ở cùng và giúp t rất nhiều người giúp t vượt qua khó khăn đối với t thực sự vì ngày đó t không hề có bạn thân và chị là người duy nhất có thể lắng nghe và làm t cười. Nhưng mọi chuyện cũng chả êm đềm nhỉ, cũng vào hơn 2 năm trước năm 2016 t và chị ý đã xảy ra cãi vã và suốt hơn 1 năm sau mới có thể ngồi xuống và nói chuyện với nhau. Thì trong quãng thời gian đó t gặp, người làm t cảm thấy thực sự thoải mái khi ở cùng như với chị ý hoặc thậm chí còn hơn. Xong rồi mọi chuyện tới đó, lại một cụ sốc nữa làm t thực sự ảnh hưởng sau 3 năm, khi mà trong cùng một năm t mất đi hai người tưởng trừng thực sự đối với mình là rất quan trọng. Dù hơn một năm sau t có thể nc và làm bạn bè lại được bình thường nhưng không còn thân thiết như xưa. Cậu bảo t nên quên hết đi, thực sự t cố gắng quên nhiều lần nhưng không quên được t tìm đủ mọi cách nhưng chỉ cần làm 1 thời gian t chấp nhận bỏ nó vì t nghĩ cảm giác với cảm xúc này là thật và nhỡ đâu mai sau không còn gặp nhau nữa thì t vẫn có thể cảm nhận được gì đó từ trước kia rồi t lại chấp nhận cái sự ám ảnh đó. T điên nhỉ, thực sự rất điên đúng không, hôm nay t viết ra như thế này cũng chỉ vì thỏa mãn mong muốn bản thân chứ nếu nghĩ cho c t đã không khuấy lại chuyện xưa như thế. T chấp nhận, ai nói gì cũng đk bảo t ích kỉ, trẻ con, ba phải,... sao cũng được vì ít nhất t biết t khi t nói ra t có thể là t họ hay ai đâu có sống thay cho t.... T cũng không rõ t mong muốn gì khi viết ra như thế này nữa, nhưng t vẫn luôn hy vọng những gì ngày xưa t nói có thể thành hiện thực là một ngày nào đó t vs cậu có thể làm bạn lại với nhau!!!
Hơn 2 năm sống với thứ gì đó trong lòng không được giải quyết thực sự chả mấy dễ chịu! Cái này nhìn giống nhỉ :)))) T vẫn luôn dõi theo c và cũng chả quan tâm lời nói của c Yến, Chic hay ai đi nữa vì ít ra t nguôi ngoai phần nào. T xin lỗi trong thời gian đó có những việc thực sự bây giờ t mới nói có thể làm c khó chịu or ghét. hận t cũng được, nhưng t thấy có lỗi với c. Sau kì 1 năm 2 là khi chuyện bắt đầu xảy ra, t vẫn thường theo dõi c qua face mặc dù c chặn thì t dùng nick ảo t theo dõi nick chính, nick phụ của c và cả blog c vẫn thường viết vi khi c viết blog Có những ngày như thế sẽ hiện ra tác giả và từ đó t mò theo và đọc các blog khác, có những thứ c muốn viết riêng cho ai đó thực sự t xin lỗi vì đã đọc hết. T biết pass và tk sinh viên của c nên cứ mỗi kì t thường vào xem tk biểu cũng như điểm với lịch thi của c, vì thế nên có những lần t gặp c trên trường thường không phải là tình cờ or có những khi t chỉ giám đứng từ xa và không muốn c nhìn thấy. Như hôm chụp kỉ yếu của c, t tìm khắp trường để xem hôm đó c chụp ở đâu ntn với ai và đứng từ xa mong là c không thấy. Hay có những hôm hỏi về c qua c Yến, Hạnh, Dương cũng chỉ mong là mọi thứ vẫn ổn. Có hôm t vào phòng c khi chỉ có Hạnh ở đó và lén nhìn qua khung ảnh hay xem c đọc những sách gì. Hay t còn mượn nick Linh hay Thư chỉ để xem c đăng và viết gì trên fb or insta vì khi không còn là bạn bè thì t cũng theo dõi đk. Có hôm t gọi cho c chỉ để nghe giọng rồi tắt hay dùng AskMe chỉ để nhắn một câu xin chào. Như đợt trước t có hỏi làm ở đâu như thế nào thực ra t đều biết và thường cuối buồn chiều một số lần t có chọn ngồi ở quán cafe, trà đá trên đường từ chỗ c làm tới chỗ c để xe chỉ để nhìn thấy c. Thực sự chả tốt đẹp gì cả khi làm như thế đúng không nên t thực sự xin lỗi vì đã làm như thế, thực sự xin lỗi c, t kể ra không phải muốn c biết hay gì cả mà t thấy thực sự không hay khi t xâm phạm vào quyền riêng tư của c chỉ để đạt được mục đích của t.
Ừm, khi t làm việc này thì ny t có biết không và nhiều ý nghĩ kèm theo đúng không? Thực ra t với Nhung chia tay được một thời gian rồi và t vs Nhung thực sự đã rất hạnh phúc trong thời gian này, khi hai đứa chia tay thực sự chỉ vì không biết không thể đi lâu dài với nhau được nữa, bây giờ cả hai đều là bạn bè của nhau. Và Nhung cũng biết là t vẫn còn rất áy náy về chuyện trước kia và t cũng không hối hận gì cả cho đến tận bây giờ. Nhưng chuyện t thấy áy náy hay ám ảnh về những thứ trước kia là thực sự và không giải thích được.
Vừa rồi khi t có tặng quà cho c và bảo không có việc gì làm thực sự lúc ý t đang có vấn đề thực sự vì không hiểu vô tình hay như thế nào vì cứ sau 3 năm t lại gặp một chuyện gì đó thực sự đánh gục được t. Năm 2013 rồi đến 2016 bây giờ là 2019. Nhưng 3 năm trước t không còn ảnh hưởng bởi quá khứ nữa nhưng năm nay thì có... Chu kì chăng, không rõ nữa, bây giờ người ngồi viết những dòng này cho c thực ra không còn là Quân của 3 năm trước nữa. Bây giờ t chả còn gì trong tay cả theo đủ các nghĩa. T không còn tự tin một chút nào cả, không còn dù bất kể việc gì không thể giãi bày hay trò chuyện cụ thể với một ai chỉ lủi thủi một mình làm gì cũng vậy, thậm chí còn phải sử dụng thuốc để điều trị về tâm lý. T không rõ vì sao nhưng 3 năm trước t còn đủ sức chịu đựng bệnh tật, sức ép cvc đặc biệt là việc của HSV nhưng hiện tại không còn gì nữa. T cũng từng có nhiều ý định xấu hơn. T có giải thích mọi lý do cho bác sĩ khi đi khám từ việc chia tay ny, đến cvc bất ổn mọi thứ đều không phải... Nguyên nhân từ đâu t cũng không biết chỉ là đang tìm kiếm? Sao t lại kể nhỉ, không rõ nữa. Nhưng t không mong nhận được sự thương hại từ mọi người. "Thương hại" hai từ t bắt đầu học được từ khi ở FBA nhưng t thực sự không nghĩ đấy là thương hại khi lòng thương xuất phát từ những người thực sự quan tâm mình nhỉ? Không rõ nữa... T chỉ đang cố giải quyết từng vấn đề một...
Thực ra t muốn nhét đủ thứ vào đây đủ mọi thứ có thế nói or đã làm chỉ để mong t có thể làm được gì như t đã nói trước kia là không để những ai mình coi là bạn biến mất cả, nó phục vụ cái tôi của t vô cùng và thật sự sẽ rất kinh tởm với những người mà đã thực sự muốn quên đi, Tệ nhỉ! Không hiểu nổi nữa... T chỉ mong có thể lại làm bạn được thôi vẫn luôn như vậy. T chả rõ có thể gặp được c bao nhiêu lần nữa hay có thể là không bao giờ. Vì thế t chỉ muốn nói thôi nói thật nhiều... Mong sao có thể làm c thay đổi suy nghĩ sao, t không chắc. Vẫn luôn như vậy thực sự t chỉ mong c sống tốt nên hãy làm gì c muốn! Có thể là thích cậu thật hay thực sự rất nhớ hay ntn t cũng ko rõ nữa. Dù thế nào t vẫn dõi theo c, tất nhiên không còn như những thứ t từng làm. Nhưng vẫn sẽ như những gì trước kia t nói nếu có một ngày c thay đổi quyết định t vẫn luôn chờ, vẫn sẽ đợi ở cầu để đợi... À một sự nhờ vả nhỏ là như t đã nói trước t chỉ mong t vs c đọc được nhưng nếu muốn kể hay nc với ai cũng vẫn phải tùy c nhưng riêng 1 việc là t đang ntn mong c đừng kể với ai vì như Dương với Hạnh hay Nhung cũng chỉ biết 1 phần tình trạng của t và t đang cố gắng giải quyết theo cách riêng của t và không mong muốn ai can thiệp nên mong c đừng kể với ai! Xin lỗi c!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)