Thứ Hai, 21 tháng 10, 2019

Đinh Thu Hương – Nhím: Bạn của tôi?


Đã bao lâu rồi?
Gần 2 năm rồi đấy!
Sao tôi cảm giác như mới hôm qua?
Mọi thứ mọi thứ vẫn như vừa diễn ra ngày hôm qua. Không không phải ngày hôm qua mà là nó vẫn luôn ở đấy dù bao lâu đi nữa nó vẫn luôn ở đấy, một kí ức không trọn vẹn…
Tháng 10 năm ấy không bao giờ tôi nghĩ đến có chuyện xảy ra như vậy. Một thằng sinh viên vẫn còn bị giới hạn tín chỉ vẫn mộng mơ về một Hội sinh viên tốt đẹp và mong muốn tham gia vào clb lớn nhất trường để có thể học hỏi ở đó những kiến thức về lĩnh vực mình muốn học để từ đó có thể giúp Hội sinh viên đi lên. Tôi vào FBA như một thứ gì đó đã sắp đặt từ trước mà số phận bắt buộc tôi dù gì đi chăng nữa vẫn sẽ là một phần nhỏ của FBA. Và từ đó tôi bắt đầu gặp Nhím và Nhung…
Nhím là người đã gặp tôi rất nhiều lần trước đó nhưng không có gì ấn tượng chỉ là một cô bé rất hiền với nụ cười rất tươi từ TMU Open Tour đến khi vào clb một thời gian tôi cũng chả thấy thân thiết hay ấn tượng gì về Nhím. Không nhầm bọn tôi giường như biết nhau thân nhau hơn trong đúng 2 tuần chứ không phải 1 tháng cũng chỉ đúng 2 tuần thôi mà làm tôi như thế này. Tại sao? Chẳng biết nữa chỉ biết là quãng thời gian đó rất vui…
Nhím là người không uống được bia, hiền lành và ngoan theo đúng nghĩa ngoan trong định nghĩa của tôi. Cô bé hiền lành dễ ốm và rất sợ uống thuốc. Đêm ngủ rất hay bị lạnh và thường nằm co ro rúc trong chăn ngủ. Hòa đồng, nhỏ nhắn, hiền lành nhưng thiếu một cái tôi đủ lớn hay thiếu 1 sự trưởng thành cần thiết nếu Nhím có điều đó thì có lẽ tôi đã thích Nhím. Thời điểm đó thực sự khi hết chú ý Yến rồi đến Nhung thì Nhím chỉ thoảng qua như một cơn gió không quá đặc biệt và chỉ có thể định hình như một cô bạn mình có thể chơi thân giống Hằng Bé. Nhưng không, Nhím thích tôi…
Tôi không nhớ cuộc nói chuyện tôi với Nhím là gì đa số chắc chỉ là công việc. Tôi nói chuyện hay đi với Nhím à?

Ngày 10/05/2019 – Nhím Send


Chào c!
T xin lỗi vì bận quá nhiều công việc nên không thể rep c sớm hơn.
Cũng cảm ơn c vì đã quan tâm đến t nhiều như vậy. Thật ra trực giác của t rất tốt. Nên lần nào c qua phòng t, lần c ở gần công ty t, thậm chí là khi sắp vô tình gặp c,.. t đều 1 phần nào đó cảm nhận được.
Nhanh nhỉ, lại thêm 1 thời gian nữa qua đi. Chính xác thời điểm đó là ngày 18/11/2016, tính đến bây giờ là gần 2 năm 5 tháng.
T sẽ chẳng phân định nữa giữa việc ai đúng ai sai, vì ai đúng ai sai thì với t đã không còn quan trọng nữa, và ai đúng ai sai thì t và c cũng đã từng chịu tổn thương, cũng đã có được và mất đi rất nhiều thứ.
T cũng sẽ không gọi tên tình cảm của t vs c ngày đó là gì nữa, bởi ngày đó nó có là gì, thì bây giờ cũng đã không còn nữa. T đã quan tâm người khác, và người đó dù không ở bên nhưng trở thành động lực cho t cố gắng mỗi ngày.

C có biết ngày xưa điều t nhớ nhất về c là gì k? Chính là mắt c sáng lên và luôn vui vẻ mỗi lúc nhìn thấy t. Không biết có phải là do t ngộ nhận hay không, nhưng chính vì vậy mà sau này, t đã rất sợ nếu không là t thì không ai có thể làm c vui như vậy. Có thể c không biết, nhưng sau khi mọi chuyện xảy ra, t vs Nhung có gặp nhau trên cầu đi bộ, và t đã từng nói vs c ấy rằng: “Bởi vì e rất sợ cái dáng vẻ cô độc của Q, và sợ rằng nếu không phải là e, thì nó sẽ không mở lòng ra với ai cả. Nên nếu c ở lại, thì đừng bao giờ để nó đơn độc như vậy.”
Vậy mà bây giờ, sau gần 3 năm, thì t lại nhìn thấy c trong bộ dạng mà t không muốn thấy nhất.

Sau chuyện đó, t đã trưởng thành hơn rất nhiều. C cũng đã có những ngày tháng hạnh phúc với tình yêu của c. Việc ngày đó t dứt khoát từ bỏ tất cả, có lẽ là việc mạnh mẽ nhất mà t từng làm để đổi lấy sự trưởng thành của t bây giờ.
T cũng đã một thời như c bây giờ, t cũng đã từng tìm đến bia rượu để quên đi mọi thứ, t cũng từng nằm từ sáng đến tối trong cái nhà 3 tầng khóa cửa ngoài khi anh chị t đi làm, cả ngày k ăn uống gì. T cũng từng ngốc nghếch liều mạng vượt qua mấy cái đèn đỏ và muốn mình sẽ xảy ra chuyện gì đó để người khác phải hối hận. T cũng từng sợ, từng trốn tránh mọi thứ và không dám mở lòng với ai.
Nhưng rồi thì, t cũng vượt qua được đấy thôi.
C thấy không, việc khó như thế, 1 đứa yếu đuối như t còn có thể vượt qua được, thì những việc c đang trải qua, hãy xem như nó là một việc mà bắt buộc ai cũng phải trải qua để có thể trưởng thành.
Nếu bây giờ, quay lại thời điểm đó, t vẫn sẽ chọn cách làm như vậy.

Thời điểm này, chính là thời điểm khủng hoảng nhất của tất cả mọi đứa. Khi mà mới ra trường, công việc không ổn định, và c thì chia tay. Mọi thứ sẽ dồn đến cùng một lúc. T cũng như c, t cũng tự ti, t vẫn một mình, cũng đang k có gì trong tay cả. Nhưng điều cần phải làm lúc này là vượt qua, chứ không phải là cứ chìm mãi trong nó.

Cuộc sống của t bây giờ đang rất bình yên, thật ra là tâm t bình yên nên mọi thứ cứ trôi qua yên ả như vậy. T bắt đầu mọi thứ lại từ đầu, c Ín sắp về quê, mọi người cũng lần lượt có cuộc sống riêng của họ. C đừng nghĩ tiêu cực quá về chuyện từng người một không còn ở cạnh c nữa, ai khi lớn rồi, khi hết duyên rồi, đều phải rời đi. Và tất cả những người đó, đều sẽ mong c sống thật tốt. T cũng vậy, t cũng mong c luôn sống tốt.
Có thể là do t may mắn hơn c, nên xung quanh t luôn có rất nhiều người sẵn sàng vì t mà làm rất nhiều việc dù cho t có quá đáng với họ đến thế nào. Nhưng t khác c ở chỗ, t chủ động tách họ xa ra, để có thể tự mình tự lập. Vì suy cho cùng, cũng chỉ có mình mới có thể tự vực mình đứng dậy.

Sẽ thật khó nếu như t và c lại gặp nhau và quay trở về như những ngày chuyện chưa xảy ra. Vì dù cho t có không còn bận lòng nữa, t cũng không thể phủi sạch quá khứ một cách dễ dàng như vậy. Một người như t, ít nhất là 1 – 2 năm nữa, điều đó mới có thể xảy ra. Còn bây giờ thì t không làm được.
Nhưng t có thể như 1 người lạ và lắng nghe c. Như cách mà mọi người vẫn hay lắng nghe những câu chuyện luyên thuyên của t. Vì t biết rằng nếu còn cách giải quyết khác, thì c đã k phải tìm đến t. Khi nào c cần, nếu c gặp khó khăn gì, hoặc cần chia sẻ điều gì đó mà k thể ns vs ai, có thể inbox hoặc gọi cho t. Có thể, t sẽ 1 phần nào đó giúp c nguôi ngoai được phần nào và vượt qua được những ám ảnh của c. Cho đến khi, t tin rằng một người đặc biệt sẽ xuất hiện bên cạnh c thôi!